Chính trị địa phương: toà tối cao, bao cao su và phim người lớn.

Đa số chúng ta (và không chỉ người Việt) thích bình luận về những vấn đề chính trị lớn, như bầu cử tổng thống Mỹ. Cũng dễ hiểu, vì khi “chém gió” về những vấn đề (có vẻ) quan trọng, bản thân chúng ta thấy mình quan trọng hơn, cuộc sống bớt tầm thường hơn,  dù thực tế không phải như vậy. Nhưng các vấn đề thật ra ảnh hưởng lớn đến cuộc sống của ta hay gia đình, và cũng thể hiện rõ hơn sức khoẻ của một nền dân chủ, nhiều khi nằm ở những cuộc đấu chính trị tại địa phương.

Như bang tôi đang ở, cuộc bầu cử tổng thống năm nay không có gì thú vị. Bang này luôn bầu cho ứng cử viên đảng Cộng hoà, với ít nhất 20% áp đảo, nên lá phiếu của tôi cho Trump hay Clinton không có ý nghĩa nhiều. Nhưng trên tờ phiếu có khoảng 20 hạng mục khác. Ví dụ, theo luật của bang, các thẩm phán Toà án tối cao có thể bị mang ra bầu. Thống đốc bang, một kẻ  theo tôi là tăm tối và bảo thủ, tìm cách thay đổi vị trí của nhiều thẩm phán vì họ thường chặn các cố gắng của ông này, như giảm chi tiêu cho các trường học phổ thông.

Đương nhiên, vì là chính trị thì phải ném đá giấu tay, họ đưa ra lí do khác, đó là các quyết định về xử tử tội phạm, để  khuyến khích người dân gạt bỏ các thẩm phán. Ở phía bên kia, một nhóm vận động cũng được nhanh chóng lập ra chống lại nỗ lực này. Cuộc đua diễn ra rất quyết liệt, và cũng tốn đến hơn 1 triệu đô la tiền vận động và quảng cáo. Tôi bỏ phiếu để giữ các thẩm phán, và cuối cùng kết quả là tất cả được giữ lại, dù số phiếu có người chỉ quá bán một chút. Cũng cảm thấy vui vui vì lá phiếu của mình không uổng phí.

Chính trị thực sự và dân chủ luôn đòi hỏi người dân phải chịu khó tìm hiểu thông tin để đi đến quyết định cho mình. Những thông tin này khá phức tạp và không dễ tìm. Phần cuối của bài này xin kể hầu quý vị câu truyện về mục bầu cử số 60 của tiểu bang California. Tôi tình cờ biết được vấn đề này từ FB của một người quen, đang làm GS toán ở một đại học tại Cali. Thật ra rất nhiều trí thức thực sự khá quan tâm đến chính trị địa phương!

Mục 60 đòi hỏi các diễn viên trong phim cấp 3 phải dùng bao cao su khi đóng phim. Nghiêm ngặt hơn, nó cho phép người dân có thể kiện những nhà sản xuất phim nếu quan sát thấy điều này bị vi phạm! Đương nhiên, nếu chỉ có thế thì  hơi vô duyên, nên những người làm kiến nghị này thòng thêm một điều khoản nghe rất nhân văn, là đòi các nhà sản xuất phải trả tiền khám sức khoẻ cho các diễn viên, để bảo vệ sức khoẻ cộng đồng, tránh sự lây lan của các bệnh như HIV. Chưa đủ, kiến nghị 60 còn được đặt một cái tên mỹ miều hợp lòng dân, đó là “Tăng cường an toàn tình dục trong công nghiệp phim người lớn”.

Với đủ thiên thời địa lợi nhân hoà, kiến nghị 60 nhận được tài trợ rất lớn để quảng cáo, với hơn 4.5 triệu đô la. Còn phe phản đối chỉ có hơn 500 nghìn đô.

Thế nhưng, phe phản đối, bao gồm rất nhiều các diễn viên và nhà sản xuất, đưa ra những luận điểm thuyết phục hơn. Đó là kiến nghị này vi phạm tự do trong nghề nghiệp của họ. Rất nhiều những phim cấp 3 là do chính các diễn viên sản xuất, khi bị kiện họ sẽ phải lộ địa chỉ và tên thật, dễ dẫn đến sự lạm dụng. Hiện thời, chế độ khám sức khoẻ tự nguyện đã đủ hiệu quả. Ngoài ra, việc kiểm soát nghị định này sẽ chỉ làm cồng kềnh thêm bộ máy nhà nước, và tạo điều kiện để các nhân viên công quyền được xem phim con heo miễn phí trong giờ làm việc!

Ông bạn GS toán của tôi đưa ra một luận điểm khá thuyết phục phản đối  kiến nghị 60. Đó là thật ra phần lớn lợi nhuận trong ngành công nghiệp này tương đối thấp, và đang bị đe doạ bởi nạn sao chép trên mạng. Việc thắt chặt quản lý chỉ khiến cho giới sản xuất rút vào hoạt động bí mật. Và khi đã bí mật, thì các diễn viên sẽ có điều kiện làm việc và lương bổng tồi hơn, chất lượng phim cũng giảm. Từ đó sẽ bắt đầu một vòng xoáy có thể khai tử cả một nền công nghiệp. Mà đương nhiên như thế sẽ làm nhiều người không có việc làm, thu nhập thuế của bang giảm,  nhiều thanh niên không có phim hay mà xem, tăng bất ổn xã hội!

Nói phải thì củ cải cũng nghe. Phe phản đối tuy ít tiền, nhưng nhận được sự ủng hộ chính thức của cả đảng Cộng hoà lẫn Dân chủ, cũng tiến hành một chiến dịch quảng bá khá quy mô và chuyên nghiệp (vì họ có sẵn điều kiện làm phim!). Cuối cùng, họ đã thắng lợi với 54% (4.5 triệu phiếu bầu trên tổng số 8.4 triệu) số phiếu. Để so sánh, ông Trump chỉ giành được 3 triệu phiếu ở bang này. Giống như nhiều kết quả chính trị khác, nó lập tức được coi là “thành tựu chính trị vĩ đại nhất của ngành công nghiệp phim người lớn”, là một “chiến thắng của khoa học trên định kiến, của sự thật trên sự sợ hãi“!

Tóm lại, sau hơn 5 triệu đô la và rất nhiều công sức của cả hai bên, ngành công nghiệp phim tươi mát lại được tiếp tục cuộc sống bình lặng của mình.

Dân chủ, nhiều khi chỉ đơn giản là như vậy!

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s